Có những lúc người cần biết tình trạng của mình lại là người lạ, và mình thì đang không nói được. Một tờ giấy nhỏ trong ví giải quyết đúng tình huống đó.
Trên tờ đó nên ghi gì
- Tên bệnh của mình
- Thuốc đang dùng
- Nơi đang theo dõi bệnh kèm số điện thoại
- Tên và số của người thân
- Và một dòng ngắn về việc cần lưu ý khi có chảy máu
Năm dòng là đủ, và viết dài hơn thì người đọc lúc gấp sẽ không đọc hết.
Nên để nó ở đâu
- Một bản trong ví cạnh giấy tờ tuỳ thân
- Một bản chụp trong điện thoại
- Và nếu điện thoại có mục thông tin y tế khẩn cấp thì điền vào đó
- Ba chỗ đó là những nơi người ta tìm đầu tiên
- Mục thứ ba là chỗ nhiều người chưa biết là có
Mục cuối là lý do chọn ba chỗ này chứ không phải chỗ nào khác.
Có cần thẻ đeo không
- Có người đeo vòng hoặc thẻ ghi tình trạng y tế
- Và điều đó có ích trong tình huống bất tỉnh
- Hỏi nơi theo dõi bệnh xem trường hợp của mình có nên dùng không
- Đây là quyết định cá nhân, không phải quy định bắt buộc
- Mục thứ hai là tình huống nó phát huy tác dụng
Mục cuối là cách nhìn đúng, và nó tôn trọng lựa chọn của từng người.
Bao lâu thì cập nhật một lần
- Mỗi khi đổi thuốc
- Đổi nơi theo dõi
- Hoặc đổi số điện thoại
- Và kiểm lại một lần mỗi năm để chắc chắn nó chưa lỗi thời
- Mục cuối là thói quen nên có
Ba mục đầu là ba mốc bắt buộc, và quên cập nhật thì tờ giấy thành có hại.
Về việc vì sao một tờ giấy lại cần
- Điện thoại có thể hết pin, có thể khoá màn hình, có thể rơi mất
- Tờ giấy trong ví thì luôn ở đó và ai cũng đọc được
- Nên hai thứ bổ sung nhau chứ không thay nhau
- Cách rẻ nhất mà hiệu quả nhất là có cả hai
- Mục đầu là lý do rất thực tế
Mục thứ ba là cách hiểu đúng, và làm cả hai chỉ mất thêm một phút.
Về mục thông tin y tế trong điện thoại
- Nhiều điện thoại có mục hiện được thông tin y tế ngay từ màn hình khoá
- Điền tên bệnh, thuốc, dị ứng và số liên hệ khẩn vào đó
- Nhân viên y tế biết chỗ này và thường tìm tới
- Mất năm phút để điền và không bao giờ phải làm lại nếu không đổi gì
- Mục thứ ba là lý do nó đáng điền
Mục đầu là tính năng mà rất nhiều người có mà không dùng.
Về việc viết ngắn và rõ
- Viết bằng chữ dễ đọc, không viết tắt kiểu riêng
- Ghi tên thuốc đầy đủ như trên vỏ hộp
- Đặt thông tin quan trọng nhất lên trên cùng
- Người đọc tờ này thường chỉ có vài giây
- Mục thứ hai là chi tiết hay bị làm sai
Mục cuối là lý do của cả ba nguyên tắc trên.
Về việc nói với người quanh mình
- Nói với đồng nghiệp hoặc bạn cùng phòng về tình trạng của mình
- Nói cả chỗ mình để tờ thông tin y tế
- Không cần kể chi tiết, chỉ cần họ biết phải tìm ở đâu
- Đây là bước biến tờ giấy thành thứ thật sự dùng được
- Mục thứ ba là mức vừa đủ
Mục cuối là điều đáng nhớ, và nhiều người làm tờ giấy rồi quên bước này.
Về việc mang theo khi đi khám ở nơi lạ
- Đưa tờ đó ra ngay khi bắt đầu buổi khám
- Nó rút ngắn hẳn phần hỏi bệnh và tránh bỏ sót
- Nhất là ở phòng cấp cứu, nơi mọi thứ diễn ra nhanh
- Và ở phòng nha khoa, nơi người ta hay quên hỏi
- Mục thứ hai là lợi ích cụ thể
Hai mục cuối là hai nơi nó có ích nhất, và cả hai đều rất thường gặp.
Về người nhà cũng nên có một bản
- Người thân gần nhất nên giữ một bản chụp trong điện thoại
- Để khi họ là người gọi cấp cứu thì họ đọc được ngay
- Cập nhật cho họ mỗi khi mình cập nhật bản của mình
- Một tin nhắn là xong
- Mục thứ hai là tình huống rất hay xảy ra
Mục cuối là mức công sức, và nó nhỏ tới mức không có lý do gì để bỏ.
Về việc chuyên mục này khép lại ở đâu
- Hiểu cầm máu là một dây chuyền và kể đúng kiểu chảy máu của mình
- Biết nhóm bẩm sinh khác nhóm mắc phải, và bệnh gan cũng thuộc nhóm sau
- Giữ kết quả, điều chỉnh sinh hoạt, và mang theo tờ thông tin y tế
- Ba điều đó là toàn bộ phần người đọc mang theo được
- Phần còn lại là việc của nơi theo dõi bệnh
Hai mục cuối là chỗ chia việc, và nó nhất quán với cả site.
Ba câu khi thấy máu
- Máu chảy ở đâu ra
- Chảy bao nhiêu và trong bao lâu
- Vì sao lần này lại chảy
- Tờ thông tin y tế trả lời sẵn câu thứ ba cho người lạ đang giúp mình
- Đó là toàn bộ công dụng của nó, và nó lớn hơn vẻ ngoài của một tờ giấy
Hai mục cuối khép lại chuyên mục: chuẩn bị trước là cách trả lời trước khi được hỏi.
Làm gì trong mười phút đầu
- Viết tờ thông tin y tế theo năm dòng ở đầu bài
- Cho một bản vào ví, chụp một bản vào điện thoại
- Điền mục thông tin y tế khẩn cấp trong điện thoại
- Gửi một bản cho người thân gần nhất
- Nói cho một người quanh mình biết tờ đó để ở đâu
Năm việc này làm trong mười phút của một buổi tối bình thường, và nó phục vụ cho một ngày mình không tính trước được.
Đi khám ngay, đừng chờ
- Chảy máu không cầm được dù đã ép đúng cách và giữ đủ lâu
- Chấn thương vùng đầu, kể cả khi bên ngoài trông không sao
- Tụ máu lớn trong cơ, hoặc khớp sưng đau sau va chạm nhẹ
- Kèm chóng mặt, choáng, da tái, hoặc tim đập nhanh
- Không rõ mình có thuộc trường hợp nào ở trên — thì đi
Mang theo tờ thông tin y tế khi đi — đó chính là lúc nó được viết ra để dùng.
Câu hỏi thường gặp
Trên tờ đó nên ghi gì?
Tên bệnh của mình, thuốc đang dùng, nơi đang theo dõi bệnh kèm số điện thoại, tên và số của người thân, và một dòng ngắn về việc cần lưu ý khi có chảy máu.
Nên để nó ở đâu?
Một bản trong ví cạnh giấy tờ tuỳ thân, một bản chụp trong điện thoại, và nếu điện thoại có mục thông tin y tế khẩn cấp thì điền vào đó. Ba chỗ đó là những nơi người ta tìm đầu tiên.
Có cần thẻ đeo không?
Có người đeo vòng hoặc thẻ ghi tình trạng y tế, và điều đó có ích trong tình huống bất tỉnh. Hỏi nơi theo dõi bệnh xem trường hợp của mình có nên dùng không.
Bao lâu thì cập nhật một lần?
Mỗi khi đổi thuốc, đổi nơi theo dõi, hoặc đổi số điện thoại. Và kiểm lại một lần mỗi năm để chắc chắn nó chưa lỗi thời.